với thắc mắc ko giải tỏa được, tôi phải gặn hỏi Hương Kim mãi,
đến khi cô ấy chịu giải thích vớitôi,
thì cũng lại là cái điều tương tự như Long đã nói.
“Lãm thích cái băng đó, cũng như thích Xuân, mình nghĩ thế.”
“thích tớ?”
trong 1 ngày, có 2 người thích tôi lận à?
trời, nghĩ cũng…vui nhỉ, mình được nhiều người thích ^_^
vậy mà mẹ nói ko ai muốn chơi với con khờ như tôi,
mẹ sai rồi nhé ^0^
…………….
niềm vui “được 2 người thích” chẳng tồn tại được trong tôi bao lâu..
có thể do tôi ko nghĩ nhiều về nó lắm.
một phần cũng vì cái hội thi quái quỉ đó,
tôi phải luyện tập rất nhiều ở nội dung… chạy tiếp sức.
chiều nào ko đi học, tôi phải lết lên trường để tập với Long và Lãm..
mất bao nhiêu là thời gian.
một buổi tập
phù…phù..
trời, mệt quá, sắp chết rồi, ko chạy nữa…
huhuhu.
“thôi…tớ…chịu…sao các cậu ko tìm 1 bạn nam vào nhóm mà lại chọn tớ chứ!!”
“qui định là mỗi nhóm phải có đủ nam nữ, vậy cũng hỏi.”
“thế sao ko chọn Thảo, Kiều Oanh, hay Quế Chi cũng được, họ khỏe hơn tớ.hichic…”
“ko thích, thích Xu Xu, được hông?hehehe”
okay… lại là thích…
giờ thì tôi ko cần ai thích hết, mệt muốn điên…
>__<
“chắc tập vậy là được rồi, nghỉ đi mậy”
Lãm nói với Long, trong khi tôi thì mồ hôi đẫm ướt lưng áo,
thở hồng hộc ngồi xuống bậc thềm…
Long nghĩ 1 lúc, rồi gật đầu đồng ý.
“tao canh rồi, theo tin tình báo, tụi nhóm kia chạy mất 5 phút 45 giây, còn tụi mình chỉ có 5 phút 12 giây. chắc ko phải lo.”
“uh…”
“nhưng còn vụ văn nghệ sao mày?”
“Xuân hát chính, tao với mày bè! ^^”
nói rồi cả 2 người họ quay sangnhìn tôi đầy toan tính,
tôi ngơ ngác vội vàng phản đối,
làm sao mà tôi hát chính được chứ!
“ko!..ko, các cậu làm sao thì làm, tớ ko hát..!!”
“làm gì mà căng thẳng vậy? Xuân ko hát, chẳng lẽ bọn tôi 2 thằng song ca?”
“uh, 2 người song ca đi!”
….
O___o T___T
“chúng tôi còn phải về luyện thitest IQ, nên Xuân phải phụ tráchviệc ca hát.”
“hay là Xu Xu muốn đổi?”
hai người họ giành phần test IQvì nghĩ rằng tôi ko giỏi vụ đó,
nên hợp nhau …ăn hiếp tôi.
nhưng mà, tôi sẵn sàng đổi. heheh ^-^
thế là trận cãi vã giữa cả ba cuối cùng cũng được giải quyết,
là tôi sẽ phụ trách học bài test IQ,
còn họ sẽ…thi văn nghệ.
kakakak.
phần kiến thức xã hội, chúng tôi chia nhau về đọc sách,
mỗi đứa 1 lĩnh vực…
ngoài ra, còn 1 nội dung thi nữalà đối kháng môn năng khiếu,
chọn 1 trong 3 môn bóng bàn, karate và cờ vua.
tức là mỗi nhóm đăng ký phải thạo cả 3 môn, vì vòng chung kết,
họ sẽ cho bốc thăm môn thi.
……………
suốt thời gian lo chuẩn bị cho hội thi, tôi rất ít gặp Đu Đu,
và gần như ko nhớ cậu ấy chút nào..
cuộc thi diễn ra trong 2 tuần, vào 2 ngày chủ nhật.
hôm nay là vòng thi đầu tiên,
tôi hồi hội kinh khủng, phải nhờông nội vẽ cho lá bùa,
để lấy may mắn.
ông nội cầm cây bút tàu, vẽ loăng quăng gì đó
rồi gói lại hình tam giác đưa chotôi.
“ba biết vẽ bùa khi nào vậy?”
ba tôi đang cài nút áo, nhìn sang hỏi ông nội,
ông chỉ cười hehehe.
tôi theo ba ra khỏi cửa, mới sựcnhớ tôi cần Đu Đu
ủng hộ tinh thần TT___TT
trời ơi, ko có Đu Đu là tôi chẳng thi thố được gì hết.
tôi quay vào nhà nhấc máy điện thoại, định bấm số,
nhưng khi thấy mẹ từ trong bếp ra, tôi hơi sợ,
rồi quyết định bỏ máy.
……
“ba, ba chở con sang nhà Đu Đu đi”
“làm chi?”
“con gọi Đu Đu đi ủng hộ! con ko thể yên tâm khi ko có Đu Đu,hic..”
ba tặc lưỡi 1 tiếng nhỏ rồi quayxe sang hướng nhà Đu Đu..
thật tốt là ba vẫn ko ghét Đu Đunhư mẹ..
…
“Đu Đu nó đi vắng rồi con.”
“….khi nào thì về hả cô?”
“chắc khoảng 12 giờ. con có nhắn gì ko?”
……dù biết rằng lúc ấy sẽ quá trễ,
tôi vẫn để lại lời nhắn cho mẹ Đu Đu..
………………….. ba chở tôi tới trường, ở cổng tôi đã thấy Lãm và Long chờ sẵn,
vẻ rất sẵn sàng vào cuộc,
chỉ có tôi là mặt mày cứ đăm đăm lo lắng.
“mấy giờ thì ba đón?”
“bác khỏi đón, cháu đưa Xu Xu về!”
…Long nhanh nhảu nói với ba tôi, và ông nghe thế thì gật đầu
dặn dò tôi cố thi cho tốt.
Cuộc thi vòng 1
toàn trường gồm 8 nhóm tham gia, chia thành 2 khu,
mỗi khu thi có 4 đội, tính theo điểm giành được,
đội nào cao nhất trong lượt thì vào vòng chung kết.
nhóm Hương Kim thi khác khu với nhóm tôi,
ko thì chúng tôi phải đối đầu nhau rồi.
môn thi đầu tiên, là câu hỏi tổng quát,
phần này đội của tôi chỉ có đúng 5/10 câu, ặc ặc.
……
“mày học kiểu gì mà chiến tranh Biên Giới năm mấy ko nhớ?”
“tao nhớ lộn, nhưng mày cũng trả lời sai câu tác giả bài thơ Chinh Phụ Ngâm dzị!”
“nhưng mấy câu mày ko nhớ cái gì hết, để tụi nó…”
bọn họ cứ cãi nhau như 2 con vịt trời,
thiệt là nhức đầu, tôi cũng trả lời sai 1 câu, may mà họ ko quay qua mắng tôi,
ko thì tôi… lại mất hết tinh thầncho môn thi kế.
đây là sở trường của tôi, câu hỏi IQ.hehehehe
Lãm lẫn Long đều sốt ruột và cứhỏi tôi là đã học hết các câu
trong quyển sách họ đưa chưa..
tôi cười cười, vì thực ra, tôi có học gì đâu.
IQ mà học thuộc á??…
10 câu hỏi IQ, tôi đáp đúng cả 10, và luôn là người bấm chuông trước tiên,
tuy nhiên có 1 câu do Long lụp chụp thế nào mà bị phạm qui
-bấm chuông trước khi câu hỏi kết thúc,
vì vậy, chỉ có 9điểm. T__T
kết thúc phần thi này, 2 L nhìn tôi cực kỳ ngưỡng mộ
^___^
đôi khi cũng nên cảm ơn “dòng họ nhà ông nội”…!
“đúng là tao ko chọn sai người, Lãm hén!”
Long xuýt xoa và “dâng” cho tôi ly nước trà đá,
còn lấy quyển tập quạt quạt cho tôi nữa..
tự nhiên tôi thấy mình thật là..vĩ đại làm sao.
^o^
“lát nữa, cố chạy nhanh là mình ăn chắc rồi!”
“giờ đến phần chạy à?”
hic hic…thế là tôi trở lại trạng thái căng thẳng,
dù đã tập cũng nhiều buổi rồi..
tôi nhìn đồng hồ, 10h20, Đu Đu chắc ko đến đâu..
chỉ còn cách trông cậy vào lá bùa của ông thôi.
“cái gì đó?”
giọng Lãm tự nhiên vang lên bên tai
làm tôi giật mình, đánh rơi lá bùa xuống đất.
Lãm ngó theo nó và cúi xuống nhặt…
“cái này…bùa à?”
“uh..”
TT__TT
tôi giật lại lá bùa và cho vào túi, cố tự trấn an mình,
cuộc thi chỉ là phong trào thôi, vậy mà tôi cứ như đi thi đại học!
Lãm bỗng siết tay tôi.
“đừng sợ, chạy phần Xuân thỏai mái thôi, tôi và thằng Long sẽ bù!”
….
……ko biết có phải vì câu đó củacậu ấy ko,
mà tôi thấy giải tỏa được chút đỉnh…
……………….
môn thi kinh khủng diễn ra trong sự reo hò của các học sinh cổ động
chúng tôi chạy tiếp sức cho nhau 3 đoạn, tổng chiều dài 600m.
tôi chạy đoạn đầu tiên, chậm ápchót, hic hic
khi tôi trao cây cờ cho Long, thì 2 đội kia đã đi trước 1 quãng rồi,
nhưng cậu ấy tăng tốc và vượt 1 người, rồi đến phần Lãm,
cậu ấy lên nước rút và về đích trước tiên, giành điểm 10.
tuyệt vời làm sao..
một đám 6-7 người ko biết là aibu lại tung hô 2 L,
còn tôi bị vứt ra 1 xó..
vừa nãy là anh hùng, giờ chẳng là cái gì,
nói như cách của Đu Đu – “đời là thế”…
-________-
…………….
nhóm 08 của 3 chúng tôi được 24 điểm, dẫn đầu
nhóm 13 bám sát với 23 điểm..
phần thi cuối – văn nghệ!
dẫu đã xong trách nhiệm của mình,
nhưng vì qui định của hội thi là cả 3 phải tham gia hết,
nên tôi rụt rè khều vai Lãm.
“này… các cậu định hát bài gì để tớ còn nhép theo?”
“nhép ko được, dễ phát hiện và sẽ bị trừ điểm. Xuân múa minh họa, hiểu ko?”
“HẢ??”
*________O
chuyện này… còn kinh khủng hơn việc chạy hồi nãy nữa.
múa là múa thế nào, ôi ba ơi, ĐuĐu ơi..
ông ơi, cứu……….
“…nhưng…b…bà…bài gì?”
“Em đi chơi thuyền ^-^”
ặc ặc ặc.
họ ko còn bài nào khác để chọn hay sao??
TÔI KO MÚA!!!!!!!!!
………………
khi MC gọi tên nhóm tôi,
2 người kia phải gần như van xin tôi, họ an ủi rằng,
chỉ việc ra quơ tay quơ chân 1 lúc thôi..
nếu ko phải vì uổng 3 phần thi vừa qua,
tôi đã nhất định bỏ về.
đành liều thôi…….. vừa bước ra sân khấu, tôi thấy từ bên dưới khán đài
họ giơ 1 lọat băng rôn ghi rõ
“TRÍ LONG NUMBER ONE”
“2 L VÔ ĐỊCH”
“2 L, YOU ARE THE BEST”
“LÃM ƠI, THẮNG NHÉ!”
….xem kìa… ko có chữ Xuân, haychữ Xu nào được cổ động trong đó
họ thậm chí còn ko thêm được chữ “X” vô 2 L nữa.
+__+
hai anh chàng được xem là hot boy và cool boy của trường
lại xuất hiện trong 1 bài trình diễn cực kỳ buồn cười,
Long cầm micro và nhảy như con choai choai
“em đi chơi thuyền…trong thảo cầm viên…”
rồi Lãm bước ra cắt ngang bằnggiọng “oanh vàng”
đồng thời nháy mắt ra hiệu chotôi…múa!
“thuyền em thuyền con dzịt, nó bơi, bơi, bơi…”
và tôi phải làm con vịt, bơi…bơi..
đám đông bên dưới khá bất ngờ, họ cười điên đảo,
cả ban giám khảo cũng che miệng khúc khích..
sau 1 lúc , họ vỗ tay ầm ầm và hò hét
“WOW…SO CUTE!!! BIS BIS BIS”
…T___T…
lần đầu tiên, tôi thấy mình can đảm như thế,
tôi ko tin là chính tôi đang múa loạn xạ trên sân khấu
cả 3 chẳng khác nào 1 đòan tấuhài tạp kỹ.
T____T
điều bất ngờ với tôi, là giám khảo lại chấm điểm 8 cho phần này.
(chắc cho đỉêm vui nhộn?)
trong khi nhóm 13 cũng được 8.
nghĩa là cuối cùng thì chúng tôi cũng thắng, vào vòng trong…
phù………………
…………….
buổi thi kết thúc lúc 12h10 phút,
tôi nghĩ chắc là Đu Đu cũng ko tới kịp.
mấy bạn trong lớp tôi và lớp 11B xúm xít quanh Long và Lãm
tôi lủi thủi ra về…
“Xuân!”
“oh…Kim… nhóm Kim có thắng ko?”
“nhóm Kim thua rồi ^-^ nhưng mà, lúc thi văn nghệ, nghe nói Xuân múa vui lắm?”
“thôi… khùng thấy mồ…”
“thắng là tốt rồi, tuần sau cố giật giải nhé!!”
cũng may mà tôi còn có 1 người bạn tốt,
là Hương Kim..
nếu ko chắc tôi khóc vì tủi thân quá…huhu…
“hey, XU XU!! chờ đã…”
Long chạy theo tôi, gọi í ới, nhưng rồi giọng cậu ấy loãng dần,
trong vòng vây rất nhiều bạn bè và “fans hâm mộ”…
hình như họ bảo phải đi ăn mừng.
tôi tíêp tục cúi đi thêm vài bước…
một bàn tay nắm khuỷu tay tôi kéo lại.
“đợi chút, đi chung luôn.”
giọng Lãm hơi khô khốc, nét mặt nửa nài ép, nửa kêu gọi,
tôi lắc đầu khe khẽ, ko muốn tham gia,
nếu phải ngồi như con ốc sên, thà là tôi về nhà.
“hay để tôi về với Xuân?”
“ko, cậu cứ ở lại.. tớ mệt lắm, chắc là tớ…”
“XUUU XUUU~!!”
cái tiếng gọi “thảm thiết” của Long
cắt lời tôi và sau đó là cậu ấy nhào tới,
chen vào giữa và khóac vai 2 chúng tôi.
“2 người định đi mà ko có tôi à?”
“mày có đi với tụi nó ko?”
“ko đi sao được, tụi nó cổ độngmình quá trời!”
“vậy Long đi với họ đi, tớ về thôi.”
“Xu Xu ko thích đi với bọn họ sao?”
“ko phải, chỉ là…”
…….ko đợi tôi nói hết câu, Long quay lại đám bạn,
nói hơi lớn giọng, kiểu như đại ca vậy..
“eh, mai học xong tôi sẽ đi với mọi người, hôm nay bọn tôi cầnbàn việc riêng!!”
“vậy là sao… sao thế… việc riêng gì…”
“kỳ dzị…??”
đám bạn cứ nhao nhao thắc mắc, nhưng với thái độ của Long,
thì coi như ko ai có thể thay đổiđược quyết định của cậu ấy,
cho dù ngừơi đó là Lãm, hay cả tôi nữa.
…………
vì Long và Lãm đi cùng xe, nên khi có thêm tôi,
thì ko thể nào chở 3..
do vậy, họ quyết định đi bộ tới quán café cách trường 50m,
sau khi né tránh những người bạn nhiệt tình,
của Long, và của Lãm.
tôi chỉ gọi ly sữa tươi,
còn 2 người họ đều là café đá…
“còn nhỏ mà uống café ko có hay đâu”
vừa nút cái ống hút, tôi vừa lên giọng chị hai,
Long ko quan tâm tới lời tôi, chỉ lo bấm tin nhắn trong điện thoại,
còn Lãm thì bỏ cái muỗng xuống, cười nhếch môi.
“nhỏ à? chỉ có Xuân là còn nhỏ thôi.”
“uhm……”
“mà…tại sao lại là Xu Xu?”
“ah..thì… mẹ bảo, vì chữ Xuân viết tắt đi là Xu ấy mà…”
“THẾ HẢ?”
Long đột nhiên la lên, nhét điện thoại vào túi,
vẻ mặt như mới khám phá ra cái gì vui lắm.
“vậy… tôi là Lo Lo? còn thằng Lãm, là…La La?”
“uh, kiểu vậy đó”
“HAHHAHA”
cậu ấy vỗ đùi, cười sặc sụa, nhưng rồi tỏ ra thích chí lắm,
Lãm cũng cười, giọng hơi than thở..
“tên Lãm đẹp vậy mà lại ra tên con két La La sao?” tôi rụt vai, nheo mắt cười hí hí…
nghĩ tới 2 anh bạn này mà kêu tên như thế,
thì cũng dễ thương đấy chứ! ^_^
“nếu vậy thì thằng Hùng là Hu Hu, nhỏ Thảo là Tha Tha….. eh, Thúy Lan cũng La La, sao phân biệt được với mày, Lãm?”
“thì tao là Lã Lã…”
“huh?haha… vậy Hùng phải là Hù Hù…trời ơi, buồn cười quá…”
“Lo Lo” cứ ôm bụng cười, còn “Lã Lã” cũng nhăn răng nhìn tôi,
tôi thoáng nghĩ tới Đu Đu, nếu mà tên bỏ dấu như vậy,
thì cậu ấy phải là Đừ Đừ ^^ ^^
hey, mấy giờ rồi ta?
cầm ly sữa tươi úông 1 hơi, tôi nằng nặc đòi về,
bụng đói cồn cào, và phần nữa vì muốn sang kể cho Đu Đu nghe,
vụ tôi đi thi hay như thế nào..
……….
“mày đón xe về đi, tao chở Xu Xu.”
“uh.”
“thôi, cậu chở Lãm về, tớ đón xe!”
“ko được, lúc sáng đã nói với ba Xu rồi.”
vẻ mặt quyết đoán, Long bảo tôi lên xe,
còn Lãm lùi lại vài bước, khóac tay đồng ý kiến với Long.
sao 2 người họ cứ thích ép buộc tôi?
hèn gì mà ai cũng bảo tôi là Xu khờ…
“tớ ko lên”
tự ái trong tôi dâng lên bất tử, tôi ko muốn bị điều khiển nữa.
tôi đi thẳng ra chỗ chờ xe búyt, ngồi ở đó.
2 phút sau, Long chạy xe ngangtrước mặt tôi thắng cái két.
Lãm đủng đỉnh đi chậm từ phía sau…
“lại chơi trò gì nữa đây?”
“….tớ đi xe búyt thôi.”
“tôi có bắt cóc Xu đâu mà sợ!!”
“ko phải sợ.. mà là ko thích.”
gạt chống xe nghe cạch 1 tiếng,Long nhảy phóc lên chỗ tôi ngồi,
rối dùng sức kéo tôi dậy..
“đi mà… nào…ngoan!!”
“nếu Xuân ko thích thì mày ép làm gì.”
lúc này, Lãm đã đi tới chỗ giằng co của 2 chúng tôi,
thản thừng buông 1 câu lạnh lùng với Long.
Long dừng tay lại, ngó anh bạn thân đăm đăm…
“dạo này, sao mày hay xen vào chuyện của tao vậy?”
“vì Xuân ko giống mấy đứa congái khác.”
“…nhưng ko phải mày từng nói sẽ ko can thiệp sao?”
“trừ lần này.”
Long bỏ cánh tay tôi ra, quay mặt về hướng Lãm,
họ nhìn nhau rất lạ, trong mắt có 1 cái gì sục sôi..
tôi bỗng sợ..họ đánh nhau…
2 L Karate mà đánh nhau, thì…ruồi muỗi chết.
mà ruồi muỗi ở đây, ngoài tôi rathì còn ai?
TT___TT
vội vã đứng dậy kéo Long ra, tôi lí nhí trong giọng sợ sệt
hy vọng họ ko vì cái vụ “tự ái đột xuất” của tôi
mà gây gổ với nhau..
“thôi , tớ đi xe Long vậy…”
“ko, Xuân ko cần phải nghe theonó, nếu Xuân ko muốn!”
thật nhanh, Lãm bắt lấy cổ tay trái tôi giật lại,
gần như kéo hẳn tôi về phía cậu ta..
mắt vẫn quắc sắc nhìn Long.
ôi…thế này thì làm gì đây…sao lại vậy…
biết thế lúc nãy tôi ok đại cho rồi..@__@
“XU XU!!”
trong lúc căng thẳng giữa 2 anhbạn Lo Lo và Lã Lã,
tôi nghe tiếng gọi quen thuộc của người mà tôi luôn mong đợi,
Đu Đu.
cậu ấy đang ngồi trên xe đạp,
mặc áo thun đồng phục trường Gia Định, dừng cách chiếc xe máy của Long
khoảng vài bước.
“AH!! ĐU ĐU~~!!!!”
tôi quay ra kêu tên Đu Đu 1 cách sung sướng ^-^
định chạy tới chỗ cậu ấy để về nhà,
nhưng tay Lãm vẫn giữ chặt ko buông ra.
Hơ…
từ chỗ đối mặt với nhau, Lãm và Long quay lại cùng nhìn về Đu Đu,
bên cạnh 1 con Xu Xu đang bị ép giữa 2 người,
buông tớ ra..
tôi nhìn Đu Đu cầu cứu.
và cậu ấy, như mọi lần, ko bao giờ bỏ mặc tôi,
nhấc đầu xe đạp lên lề, Đu Đu đạp tới chỗ 3 chúng tôi đang đứng cùng nhau.
“eh, tụi bây làm gì Xu Xu vậy?”
vừa dứt lời, Đu Đu phóng xuống và tiến lại,
tôi cố thóat khỏi 2 anh bạn L, cùng lúc,
Đu Đu kéo tôi ra theo.
“2 tên con trai ăn hiếp 1 đứa con gái yếu đuối, ko mắc cỡ hả?”
có điều này, mọi người cần phảibiết, khi mà Đu Đu đối đầu với ai,
cậu ấy cực kỳ xấu tính và bạo lực
đừng nói là 2L Karate, cho dù có…4L cũng chưa chắc thắng nổi Đu Đu.
mà câu nói của Đu Đu vừa rồi,
có vẻ “giang hồ” và giọng điệu thách thức,
như xóc óc 2 anh bạn kia.
tôi bắt đầu thấy sợ thêm hơn…
“thôi, mình về đi, Đu Đu!”
“bọn nó ăn hiếp cậu, sao bỏ quađược???”
mặc cho tôi cố nài nỉ và lôi cậu ấy về,
Đu Đu như đổ bê tông ở chân, ko hề nhúc nhích.